MÔN HỌC XÃ HỘI, VĂN

Bài văn: Miêu tả quang cảnh thành phố vào một thời điểm nào đó trong ngày


Giúp Con Học, 26-12-2012 — Dưới đây là bài văn đạt điểm tuyệt đối của em Nguyễn Nga Nhi, học sinh Trường Tiểu học Kim Liên trong kì thi tuyển sinh vào THCS của trường Marie Curie năm 2012.

Đề bài:

Em đã từng được ngắm thành phố vào một thời điểm nào đó trong ngày: buổi sáng sớm khi những giọt sương long lanh còn biếng lười nằm nghiêng trên phiến lá , buổi trưa khi tiếng ve râm ran gọi hè sau tán cây phượng vĩ, buổi tối khi thành phố chìm trong muôn ngàn ánh điện lung linh. Hãy chọn một thời điểm trong ngày và miêu tả lại quang cảnh thành phố khi ấy.

Nội dung bài văn:

Nếu hỏi ai rằng: “Bạn thích thời điểm nào nhất trong ngày?” thì khó ai đoán được câu trả lời sẽ ra sao. Buổi sáng, buổi trưa hay buổi tối? Nhưng nếu hỏi tôi đây, câu trả lời sẽ là: buổi tối.

Giữa những ngày hè oi ả thế này, còn gì tuyệt hơn là một buổi tối gió lộng. Không cần phải chờ lâu, chỉ cần nhìn thấy ánh mặt trời đỏ ối buổi hoàng hôn sắp tắt, những cơn gió đã lộng hành khắp phố phường, tràn vào những căn nhà mở cửa. Mặt trời đã thiếp đi ở nơi đâu xa lắm, vậy mà một mảng trời phía tây vẫn còn vương vất những sợi tơ đỏ của ánh chiều tà. Những ánh đèn điện sáng rực dần thay thế cho mặt trời. Những đại lộ rộng thênh thang như rát vàng ánh sáng đèn điện, đông nghịt người xe. Giờ tan tầm ai cũng vội vã, hối hả trở về nhà. Tiếng còi xe, tiếng nói, tiếng cười tạo nên một bản hòa tấu của đô thị phồn hoa. Bên cái ồn ã thường nhật ấy, tôi lại yêu hơn cả khung cảnh quanh hồ gần nhà tôi. Màn đêm u tối đắp chiếc chăn dạ đen cho mặt hồ phẳng lặng. Những chị liễu vẫn nghiêng mình bên hồ nước trong xanh, chải chuốt mái tóc dài của mình như một cô thiếu nữ. Hàng bằng lăng tím biếc cũng thiếp đi, mặc cho có tiếng nói, tiếng cười của người qua lại. Gió khẽ len qua những vòm cây, cất cao tiếng hát vi vu vi vu như lời ru nồng nàn tha thiết của người mẹ đưa đàn chim bé nhỏ vào giấc mơ hồng. Những chú chim non thu đầu vào lông vào cánh, cố che đi ánh đèn điện đang tràn lan khắp muôn nơi. Giọt sương nào vừa mới kết tinh lại trên chiếc lá xanh, vô tình rớt trúng chú chim non làm tiếng hót líu ríu giật mình vang lên, rồi lại mệt mỏi thiếp đi sau một ngày múa ca bay nhảy. Khung cảnh thanh bình đứng bên vẻ sôi động của đô thị mới đẹp đẽ làm sao!

Nói đến đêm là nói đến trăng sao, vậy mà buổi tối trên Thủ đô thân yêu lại ít ai nhớ rằng có một con thuyền nhỏ đang trôi giữa dòng Ngân Hà vắt ngang bầu trời. Trong ánh điện lung linh dát vàng dát bạc cho con đường, hiếm ai nhận ra dòng trăng đang hòa vào ánh sáng rực rỡ ấy. Trăng chỉ dành cho các bà, các ông, cho đám trẻ thơ đang múa hát đón chị Hằng mà không sao quen được với sự tất bật của người thành thị. Trăng e ấp sau những mái nhà cao, in bóng trên mặt hồ như để ai dành tình cảm cho trăng đều có thể trông thấy. Trăng không làm lung linh thêm cho cảnh vật ở phố phường như trăng làm cho tôi và cho đám trẻ trong khu như thấy được sự êm ả, hiền dịu giữa chốn phồn hoa. Không quá ồn ã mà cũng chẳng quá tĩnh mịch, vừa sôi động lại thật êm ả, thanh bình, đó chính là buổi tối trên thủ đô Hà Nội thân yêu.

___
* Nguyễn Nga Nhi – Học sinh Trường Tiểu học Kim Liên.

(Tổng lượt đọc: 4,031; Đọc trong ngày: 1)

One Response to Bài văn: Miêu tả quang cảnh thành phố vào một thời điểm nào đó trong ngày

  1. VQH on December 26, 2012 at 10:05 PM

    Ai tin đây là giọng văn của một bé tiểu học thì thật sai lầm. Để tôi chỉ cho bạn xem tại sao nhé.

    “mảng trời phía tây vẫn còn vương vất những sợi tơ đỏ của ánh chiều tà” một đứa trẻ chưa thể phân biệt chiều, chiều tối, chiều có màu sắc (ráng đỏ, vàng) và càng không thể biết chiều “tà”.

    “bản hòa tấu của đô thị phồn hoa” chỉ người lớn và những người có học mới có thói quen sử dụng chữ “phồn hoa”. Đây là từ khá cổ, và không dễ bật ra trong các ngữ cảnh làm văn bình thường.

    “hiếm ai nhận ra dòng trăng đang hòa vào ánh sáng rực rỡ ấy” cách nói mượn một từ nhân xưng bắt đầu kiểu này (“hiếm ai…”) là kiểu chỉ của người lớn, và tương đối kiểu cách.

    “Trăng chỉ dành cho các bà, các ông, cho đám trẻ thơ đang múa hát đón chị Hằng mà không sao quen được với sự tất bật của người thành thị” – một đứa trẻ không thể nói về “đám trẻ” trong đó có chính nó với giọng thế này. Ngoài ra, đứa trẻ cấp 1 sẽ chưa thể có sự hình dung để nói về “sự tất bật của người thành thị”.


    Tôi tin đây là sự bú mớm của những người lớn muốn trẻ em điểm cao. Tôi đã từng gặp nhiều cha mẹ làm giáo viên văn và bú mớm kiểu này. Và con của họ là những cái máy rập ra những lời sáo rỗng. Sáo rỗng thì dù có đẹp tới mấy cũng chỉ là tập rỗng của tâm hồn. Đó không phải là mục đích của văn học.

Leave a Reply

%d bloggers like this: