HỌC CÙNG CON, LÀM BẠN CỦA CON, MÔN HỌC XÃ HỘI, PHỤ HUYNH BẢO NHAU, SỐNG TỐT - HỌC VUI, THẦY & CÔ, THẦY GIỎI - TRƯỜNG TỐT, TIẾNG VIỆT, TRƯỜNG TỐT

Tập làm văn lớp 3: Kể về cảnh đẹp, quê hương, công việc và những kỷ niệm

By


Giúp Con Học, 24-8-2013 – Một số bài văn chọn lọc của các bạn học sinh lớp 3A1 (2012-2013), Tiểu học Dân lập Lê Quý Đôn Hà Nội do cô giáo Trịnh Thị Hiền chủ nhiệm.

Đề bài: Kể lại một cảnh đẹp của nước ta.

Phạm Đăng Khoa:

Trên mảnh đất miền Trung đầy nắng và gió, có một cảnh đẹp mang một cái tên rất lạ, đó là vùng biển Cửa Lò. Với cái tên ấy, em tưởng đó là một nơi rất nóng, tưởng tượng như đằng sau cánh cửa là một cái lò lửa vậy. Nhưng không, đó lại là nơi rất mát mẻ và có nhiều người đến du lịch hàng năm. Từ trên cao của khu vực nghỉ mát cũng có thể cảm nhận được hương vị của gió biển. Đó là hương vị lành lạnh, nồng nồng qua mũi và từng kẽ tay. Sáng sớm, khi nước rút, mặt trời lên như quả bóng treo lơ lửng trên nền trời xanh ngắt để người người nô đùa dưới biển. Chiều về, nước lên như nuốt chửng quả bóng ấy để nhường cho những ánh đèn muôn màu, ánh đèn của những gian hàng khu chợ tối. Đó là tất cả những điều em cảm nhận được về khu du lịch này. Em rất yêu cảnh đẹp của quê hương em.

Phùng Tiến Thành:

Ở Việt Nam có rất nhiều cảnh đẹp nhưng cảnh đẹp để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng em vẫn là Vịnh Hạ Long. Từ trên cao nhìn xuống, Vịnh Hạ Long như một bức tranh khổng lồ với hàng ngàn đảo đá. Các đảo đá được thiên nhiên tạo thành các hình thù khác nhau như hòn Trống hòn Mái, hòn Rùa. Nước biển Hạ Long bốn mùa trong xanh. Em rất thích ngắm mặt trời mọc trên vịnh vào buổi sáng mùa hè và đi thuyền buồm len lỏi qua các hòn đảo. Vịnh Hạ Long còn có rất nhiều các hang động. Động Thiên Cung nguy nga lộng lẫy với rất nhiều thạch nhũ, hang Đầu Gỗ khỏe khoắn. Còn vô số các hang động đẹp khác gắn liền với các truyền thuyết dân gian như là hang Trinh Nữ, Hồ Động Tiên… Vịnh Hạ Long đã được công nhận là một trong những kỳ quan của thế giới. Em rất tự hào về điều đó và càng thêm yêu đất nước mình.

Lục Phương Hà Vy:

Hạ Long không chỉ là cảnh đẹp nổi tiếng của Việt Nam mà còn được vinh danh là một trong bảy kỳ quan của thế giới.

Mùa hè năm 2010, em được bố mẹ cho đi thăm quan Vịnh Hạ Long. Ôi! Cảnh đẹp đến mức em cảm giác như mình đang đi trong mơ vậy! Cứ mỗi sáng sớm, các đoàn thuyền đánh cá lại rủ nhau ra khơi để tung chài, kéo lưới. Xa xa rất nhiều hòn đảo to nhỏ chen chúc nhau. Thật kỳ lạ! Các hòn đảo ấy đẹp bởi những hình thù khác nhau như: đảo thì hình con voi đang nằm, có đảo thì hình con bướm khổng lồ, và có đảo hình đôi gà trống mái. Nhìn từ xa, đảo như hình hai con gà đang quay đầu vào nhau. Khi nhìn gần, đảo như một con cá chép khổng lồ. Em đặc biệt thích thú là được xem các hang động. Quả thật khi em trèo lên các hang thật là mệt. Nhưng rồi, các nhũ hóa màu sắc lung linh huyền ảo đẹp làm em quên cả cái mệt nhọc đi. Cô hướng dẫn viên du lịch giới thiệu đây là hang Sửng Sốt còn kia hang Đầu Gỗ, Động Thiên Cung.

Khi mặt trời đã lùi dần về phía Tây, bố mẹ cùng em đi chợ, Các hàng quán sao mà đông vui thế, mà lại bán đủ các loại hải sản như: tôm, cua, cá, ghẹ, mực… tấp nập người mua hàng.

Đến Hạ Long không chỉ ngắm nhìn những cảnh vật đẹp mà được thưởng thức những món ăn đặc sản tôm he, cua bể và món mà em thích nhất là chả mực Hạ Long.

Nếu về Quảng Ninh mà ai không đến Hạ Long là một thiệt thòi lớn đấy các bạn ạ.

Trần Anh Minh:

Đất nước Việt Nam có rất nhiều cảnh dẹp nhưng em thích nhất cảnh đẹp Hồ Gươm ở Hà Nội. Nhìn từ xa mặt hồ như chiếc gương bầu dục khổng lồ. Giữa hồ là tháp rùa rêu phong, cổ kính. Cầu Thê Húc màu son cong cong như con tôm, dẫn vào đền Ngọc Sơn. Vào mùa xuân, cơn mưa phùn bay nhè nhẹ xuống hồ, tạo tiếng tí tách như có ai đang đi. Cây ven hồ đâm chồi, nảy lộc như ngọn lửa xanh. Khi thu đến, các bác lộc vừng thay chiếc áo mùa xanh lá thành chiếc áo vàng lộng lẫy. Gió thổi, những chiếc lá vàng rơi xuống như chiếc thảm vàng khổng lồ. Vào mùa đông, các bác lộc vừng khoác chiếc áo nâu sần sùi, giản dị. Em mong mẹ sẽ cho em đến đây đề được ngắm cảnh đẹp Hồ Gươm.

Đề bài: Kể về quê hương em

Đào Minh Khuê:

Chúng ta ai cũng có một miền quê, nơi ghi dấu những kỉ niệm đáng nhớ đúng không. Và tôi cũng có một miền quê tha thiết tình yêu thương, khắc sâu cho tôi những kỉ niệm đáng nhớ. Đó là quê ngoại. Miền quê của tôi có cánh đồng xanh, có biết bao ngôi nhà đẹp. Thứ mà tôi thích nhất là bờ đê, nơi tôi cùng anh chị thả những cánh diều đẹp mang theo những ước mơ. Những ước mơ ấy sẽ chắp cánh cho tôi niềm hy vọng khiến cho tôi bay cao, bay xa. Uốn quanh làng quê này là con sông Hồng như dải lụa đào. Ở quê tôi, ai cũng chăm chỉ. Ngay khi chú gà trống cất tiếng gáy “ Ò ó o” thì các cô, các chú đã vác cuốc, dắt trâu ra đồng. Nhờ chăm chỉ nên đến mùa thu hoạch các cô, các chú thu hoạch được cả một biển lúa vàng. Đám trẻ ngày ngày đi học rất ngoan. Trên đường đi, chúng nói chuyện vui vẻ như đàn chim đang hót. Đêm đêm, dưới ánh trăng lung linh với muôn ngàn vì sao lấp lánh, tôi được bà kể cho những câu chuyện rất hay.

Câu thơ

“ Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương nêu ai không nhớ

Sẽ không lớn nổi thành người.”

(Trung Quân)

đã nói đúng tình cảm của tôi dành cho quê hương khiến tôi càng gắn bó với quê hương mình. Ôi! Miền quê yêu dấu!

Lê Khánh Thư:

Em sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, một thành phố tuyệt đẹp. Hà Nội nổi tiếng với những khu phố cổ, những món ăn ngon. Thời tiết ở Hà Nội có bốn mùa rõ rệt: Mùa xuân, hạ, thu, đông. Khi mùa thu đến, thời tiết mát mẻ và hơi se lạnh. Còn mùa đông, có những hôm trời rét đậm. Đó là những nét đặc trưng nổi bật về thời tiết khiến Hà Nội không thể nhầm lẫn với thành phố khác. Ở Hà Nội có mội ngôi chùa có kiến trúc độc đáo, đó là chùa Một Cột. Ngoài ra , cũng có rất nhiều khách sạn thiết kế rất đẹp và lâu đời nằm tại Hà Nội. Những năm gần đây, em còn thấy rất nhiều tòa nhà cao tầng, trung tâm thương mại mới được xây dựng khiến Hà Nội trông hiện đại hơn nhưng vẫn không làm mất đi vẻ đẹp cổ kính trước đây của Hà Nội. Em đặc biệt thích Hà Nội bởi vì có rất nhiều của hàng sách thiếu nhi bán đủ các loại truyện. Có một lần em đi mua truyện, sau đó em vội đi việc khác ngay nên em để quên số truyện đó tại cửa hàng. Tuy nhiên, ngày hôm sau em quay lại thì người bán hàng vẫn cất số truyện đó rất cẩn thận và vui vẻ trả lại em đó là kỷ niệm không bao giờ quên và đó nói nên tính cách của người Hà Nội: văn minh, lịch sự và trung thực. Em rất yêu Hà Nội.

Trần Mai Anh:

Mỗi người ai cũng có một quê hương, nơi in đậm những kỷ niệm tuổi thơ. Quê hương yêu dấu của tôi là Hà Nội. Hà Nội có những danh lam thắng cảnh nổi tiếng như Hồ Hoàn Kiếm, Tháp Rùa, Văn Miếu Quốc Tử Giám,… Đường phố luôn tấp nập người qua lại. Những ngôi nhà cao tầng lung linh trong nắng sớm. Hà Nội còn có những trung tâm thương mại sầm uất, lúc nào cũng nhộn nhịp. Quê em có những công viên sạch đẹp để mọi người đến đây giải trí. Có những khu vui chơi cho các bạn và các em nhỏ. Kỷ niệm em nhớ nhất là lần em được bố cho ra sân vận động thả diều vào buổi chiều gió mát. Vào những đêm trăng sáng, em thường ngồi ngắm trăng, sao. Người Hà Nội rất văn minh, thanh lịch, … Ôi, quê hương của em mới đẹp làm sao! Em đã gắn bó với quê hương này bao năm rồi. Em sẽ luôn nhớ về quê hương dù em có đi đâu. Em yêu quê em lắm!

Hoàng Nhật Linh:

“Đường vô xứ Nghệ quanh quanh

Non xanh nước biếc như tranh họa đồ”

Câu ca dao đó nói đến cảnh đẹp của xứ Nghệ và đó cũng chính là quê hương em. Quê em có dòng sông Lam hiền hòa, nước trôi lững lờ. Hai bên bờ sông là những xóm làng trù phú với những bãi ngô xanh mướt. Xa xa là núi Hồng Lĩnh như bức tường thành bảo vệ dân làng. Quê em không có những ngôi nhà khang trang mà chỉ có những ngôi nhà ngói đỏ nằm xem giữa những vườn cây tươi tốt. Tuy cuộc sống còn lam lũ và khó khăn nhưng người dân ở đây đều hiền lành, dễ mến. Vào ký nghỉ hè, em rất thích được mẹ đưa đến bờ đê chơi vào buổi chiều vì phong cảnh ở đây rất đẹp. Em yêu quê em và mong được về thăm quê vào mỗi mùa hè.

Lê Tuấn Hưng:

“Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay”

Mỗi khi câu hát đó vang lên em lại nhớ đến quê em. Quê em nằm ở ngoại ô Hà Nội. Nơi có những cánh đồng thẳng cánh cò bay. Dòng sông quê em uốn lượn quanh làng như một dải lụa đào. Cây đa đầu làng em đứng sừng sững bên mái đình cổ kính. Con đường làm trải nhựa phẳng lì. Đầm sen ở cuối làng đang tỏa hương thơm ngào ngạt. Gió đưa hương sen trải đều lên khắp xóm làng. Những buổi chiều, em thường được đi đã bóng, đánh cầu lông và thả diều trên đồng. Người dân quê em rất hiền lành, chăm chỉ và thật thà. Em rất yêu quê hương em.

Nguyễn Đức Nhật Anh:

“Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày”.

Mỗi khi em nghe bài hát này em lại nhớ đến quê hương của mình. Quê nội em ở Bắc Ninh. Bắc Ninh là địa danh nổi tiếng với các làn điệu quan họ và nhiều di sản văn hóa. Mỗi lần về quê chơi, em được đi trên con đường làng trải nhựa thật êm, hai bên đường là những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay. Quê hương em có rất nhiều Đền, Chùa nổi tiếng như chùa Phật Tích, Chùa Dâu, Chùa Bút Tháp… Em nhớ ở đầu làng có hai cây đa già rất to, cành lá xum xuê, che bóng mát cho mọi người. Ở quê hương em, mọi người rất hiền lành dễ mến và chăm chỉ. Em yêu quê hương em biết bao! Em sẽ cố gắng học thật giỏi để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.

Trần Việt Huy:

“Quê hương em biết bao tươi đẹp

Đồng lúa xanh núi rừng ngàn”

Mỗi khi nghe những câu hát này, em lại nhớ đến quê hương của em. Quê em ở Nam Định. Đó là một vùng nông thôn châu thổ sông Hồng giàu đẹp. Mỗi lần về quê, nhìn từ xa em thấy cây đa đầu làng. Cây đa đã hàng trăm tuổi, đứng nghiêm trang như chú lính bảo vệ làng. Đường làng quê em được đổ bê tông sạch sẽ. Hai bên đường là những hàng cây rì rào trong gió. Thấp thoáng những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi nằm xen kẽ giữa những vười cây trái sum suê. Dòng sông này đã mang nước đến tưới cho những cánh đồng lúa của quê hương. Người dân quê em rất hiền lành, chất phác. Ngay từ sáng sớm, các bác nông dân đã đi làm đồng chăm chỉ. Mỗi mùa hè được về quê thật là vui. Em được theo các anh chị em họ đi chăn vịt. Chiều đến lại được thả diều trên cánh đồng, thật là thú vị! Em rất yêu quê hương Nam Định của em. Quê hương là nơi em luôn mong được về mỗi khi có kỳ nghỉ.

Đề bài: Kể về người lao động trí óc

Trần Khánh Linh:

Người trí thức mà em biết là ông nội em. Ông em năm nay khoảng sáu mươi tư tuổi, ông làm nghề bác sĩ. Ông có dáng người cân đối với khuôn mặt vuông, nước da màu nâu trông rất đẹp. Ông là người rất nghiêm khắc. Khi ông đến bệnh viện, ông khoác chiếc áo trắng giản dị nhưng trông ông rất đẹp. Hằng ngày ông khám, chữa bệnh cho mọi người. Từ sáng đến tối, ông vẫn tận tụy với công việc của mình. Tất cả các bệnh nhân ông đều khám cẩn thận và hỏi han chu đáo. Rất nhiều bệnh nhân đã khỏi bệnh và khỏe sau khi được ông điều trị. Với hàng xóm, nếu ai bị ốm đau ông đều nhiệt tình sang khám giúp không kể đêm hôm. Vì vậy mọi người luôn kính trọng và biết ơn ông. Mọi người luôn ca ngời ông là bác sĩ giỏi. Em rất yêu quý ông. Em mong ông luôn làm tốt công việc của ông.

Nguyễn Đỗ Thiên Tân:

Em biết rất nhiều người tri thức nhưng người tri thức em thích nhất là mẹ em. Mẹ em tên là Hà, năm nay mẹ em 40 tuổi, mẹ làm nghề kế toán. Mẹ em lùn và hơi hơi béo. Tính mẹ hiền dịu, nhưng cũng rất nghiêm khắc. Ngày nào cũng vậy, mẹ đi làm từ sáng sớm và trở về nhà khi trời đã tối. Công việc hằng ngày của mẹ luôn gắn với những con số, sổ sách, thu chi, báo cáo. Tuy công việc rất nhiều, nhưng nhờ cách làm việc khoa học nên mẹ luôn hoàn thành tốt công việc được giao. Nhiều hôm, khi tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ, mẹ vẫn thức làm bạn với chiếc máy tính. Với hàng xóm láng giềng, mẹ luôn thân thiện và hòa nhã. Ai có công việc gì mẹ đều nhiệt tình giúp đỡ. Chính vì vậy mẹ được nhiều người yêu quý. Em rất tự hào về mẹ.

Đề bài: Kể những điều em biết về nông thôn

Vũ Minh Sơn:

Quê em là một vùng quê đẹp và trù phú. Nơi đây có cánh đồng lúa mênh mông. Vào mùa lúa chín, từng đợt sóng nhấp nhô như những đứa trẻ đang nô đùa với nhau. Vào mua thu hoạch, xóm thôn rộn rịp với tiếng gọi nhau ra đồng, với tiếng máy tuốt lúa kêu xịch xịch. Hai bên đường là hai hàng cây tươi tốt. Nơi đây có dòng sông như dải lụa đào đang uốn lượng quanh xóm làng. Mùa hè gió đưa hương sen trải đều lên khắp xóm làng. Quê em có những ngôi nhà mái đỏ nằm xen giữa những vườn cây trĩu quả. Mỗi sáng về đây em đều dậy sớm để nhìn thấy ông mặt trời tỉnh dậy sau những những ngọn núi và mỉm cười với em. Còn về đêm, khi làng quê em chìm vào giấc ngủ, chỉ còn vầng trăng ở ngoài kia vẫn còn thao thức như canh gác trong đêm. Những khi về đây, em mới cảm nhận được sự vất vả, khó nhọc của người nông dân, suốt ngày hai sương một nắng trên cánh đồng tuy vậy họ vẫn vui vẻ với mọi người. Em mong mùa hè đến thật nhanh để em lại về đây để ngắm cảnh đẹp và hưởng những không khí tuyệt diệu ở đây.

Đề bài: Kể về tình cảm của người thân dành cho em

Đào Minh Khuê:

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Cứ mỗi khi nghe câu ca dao ấy em lại nhớ đến tình thương của bố mẹ dành cho em. Đối với em, tình thương của mẹ là cao cả nhất. Mẹ chăm chút cho em từng bữa ăn đến từng giấc ngủ. Hằng ngày, mẹ vất vả với công việc của mình nhưng mẹ vẫn chăm sóc cho gia đình chu đáo. Em nhớ có lần mẹ thức khuya khâu tặng em một chiếc gối. Em nghĩ: “Chiếc gối đấy là tình cảm mẹ dành cho mình.” Đó là cả một bầu trời xanh chan chứa tình thương mà mẹ mang lại cho em. Tình thương của mẹ như dòng sông không cạn. Để đền đáp công ơn lớn lao, em sẽ học giỏi ngoan ngoãn.

Đề bài: Kể lại trận thi đấu thể thao

Nguyễn Nhật Hằng:

Nhân dịp ngày 26-3, trường em đã tổ chức nhiều trận thi đấu thể thao hấp dẫn. Em vẫn còn nhớ trận thi đấu bóng đã giữa lớp 4A và 4B. Ngay từ những phút trước khi diễn ra trận đấu, sân vận động đã được hâm nóng bằng bầu không khí sôi nổi và náo nhiệt, với rất nhiều băng rôn, khẩu hiệu nêu cao tinh thần đoàn kết của 2 lớp. Đội tuyển 4A ra sân với trang phục màu đỏ còn đội tuyển 4B mặc trang phục màu trắng, cầu thủ hai đội xuất hiện với vẻ mặt quyết tâm. Khi tiếng còi của trọng tài vang lên, đội bóng 4A đã chủ động tấn công. Hai đội đã cống hiến cho khán giả những pha bóng kịch tính và đẹp mắt. Những đường bóng lắt léo của cầu thủ 4A làm cho các cầu thủ 4B lo lắng. Phút thứ 30, cầu thủ số 8 của đội 4A làm các cầu thủ bất ngờ sút mạnh vào góc phải khung thành buộc thủ môn 4B phải vào lưới nhặt bóng. Các cầu thủ 4B cũng tấn công nhưng chưa có bàn thắng nào được ghi. Cuối cùng trận đấu kết thúc với tỷ số 1 – 0 làm hài lòng cổ động viên của hai đội. Em thấy trận đấu này hay ơi là hay!

Nguyễn Trường An Chi:

Nhân dịp kỷ niệm ngày 26-3, trường em đã tổ chức thi đấu kéo co giữa các lớp và em không thể quên được trận thi đấu giữa lớp em và lớp 3B. Buổi thi đấu được tổ chức ở sân trường. Em tham gia cùng tất cả các bạn trong lớp. Khung cảnh diễn ra trận thi đấu rất sôi nổi. Các bạn học sinh reo hò, cổ vũ cho cả hai đội rất cuồng nhiệt. Mỗi đội gồm mười vận động viên đã chuẩn bị sẵn sàng. Các vận động viên đều mặc đồng phục của trường. Hai đội ra sân với khí thế quyết tâm. Khi tiếng còi của thầy trọng tài vang lên, các bạn hai đội đến nắm chắc sợi dây và ra sức kéo. Tấm vải đỏ buộc sợi dây cứ đưa sang bên này lại đưa sang bên kia. Mọi người trong đội của em đều cố gắng lôi thật mạnh. Hiệp một lớp em thắng. Khán giả hò reo cổ vũ ầm ĩ, tiếng trống nổi lên dồn dập. Nhưng đội 3B vẫn không nản chí. Họ vẫn tỏ ra rất quyết tâm. Trong những giây phút quyết định của trận đấu như được tiếp thêm sức mạnh, các bạn lớp em ghìm dây thật mạnh làm miếng vải đỏ ở sợi dây đã nghiêng hẳn về phía đội em. Tỷ số 2-0 đã làm hài lòng tất cả cổ động viên đội em. Giây phút căng thẳng đó em lại thấy tự hào về các bạn của mình. Em mong năm nào trường em cũng tổ chức những cuộc thi thể thao hay như thế.

Bạch Lê Minh:

Sau những ngày học tập vất vả, mùa hè năm ngoái, bố đã đưa em đi xem bóng đá tại sân vận động Mỹ Đình. Đó là trận đấu tranh cup vô địch giữa đội tuyển Việt Nam và Thái lan trong giải bóng AF Cup.

Sân vận động buổi tối hôm đó thật hoành tráng bởi sự bảo vệ chặt chẽ, bởi hệ thống đèn và tràn ngập băng rôn, khẩu hiệu. Người người trong phút chốc đã đổ về chật kín. Giờ thi đấu bắt đầu, cả sân như nóng lên, nổ tung bởi sự cổ vũ , bởi sự reo hò của khán giả 2 đội. Vận động viên đã sẵn sàng thi đấu với quyết tâm cao độ. Đội tuyển Việt Nam nổi bật trong trang phục màu đỏ, Thái Lan mang áo màu trắng. Cầu thủ trên sân như những dũng sĩ thi đấu thật hăng say, cuồng nhiệt. Trái bóng lăn như bay, chuyền hết chân người này sang chân người nọ mà hết hiệp 1 vẫn chưa có bàn thắng được ghi. Khán giả bao lần đứng ngồi không yên vì những cú sút nguy hiểm. Khán giả quá đông nên đã áp đảo tiếng hò từ phía Thái Lan. Những phát giây cuối cùng của trận đấu độ tuyển Việt Nam đã vươn lên ghi bàn nâng tỷ số là 1-0. Kết thúc trận đấu đội chủ nhà đã mang về chiến thắng trong niềm vui và tự hào cho dân tộc. Trận đấu quyết liệt đã để lại cho em và bao khán giả khác sự ngưỡng mộ và khâm phục tinh thần của các cầu thủ Việt Nam.

Trận đấu thật ấn tượng, thật vui. Em hi vọng và chúc cho đội tuyển Việt Nam mãi giữ được thành công ở các giải bóng khác.

Đề bài: Kể lại lễ kết nạp đội của trường em

Trịnh Nguyễn Minh Châu:

Vừa qua, trường em đã tổ chức đi tham quan và kết nạp Đội dành riêng cho học sinh khối Ba tại Quảng trường Ba Đình lịch sử. Em cùng tất cả các bạn vui vẻ đi xe buýt của trường để đến đó. Trên đường đi, trong lòng em hồi hộp đan xen với niềm tự hào khi mình sắp trở thành một Đội viên sau bao năm cố gắng học tập. Đến nơi, chúng em ngay ngắn xếp hàng trước cửa lăng. Nghi lễ chào cờ bắt đầu, bài hát Quốc ca và Đội ca trầm bổng vang lên trong không gian yên lặng, nghiêm trang. Sau đó, chúng em được nghe 5 điều Bác Hồ dạy. Những lời dạy ân cần của Bác đã làm cho không khí càng thiêng liêng hơn. Tiếp theo, thầy tổng phụ trách lên đọc quyết định kết nạp Đội. Một Đội viên trong số chúng em đã đại diện lên đọc lời hứa và các bạn cùng hô to: “Xin hứa”. Sau đó, chúng em được cô trong ban giám hiệu trao chiếc khăn quàng đỏ. Mang trên mình chiếc khăn quàng đỏ thắm, lòng em trào dâng niềm tự hào đan xen sự hồi hộp, lo lắng. Sau lễ kết nạp, chúng em vào viếng Bác, thăm nơi ở và làm việc của Người. Ngoài ra, em còn được vào Bảo tàng Hồ Chí Minh. Khi ra về, em rất tự hào và vui sướng vì mình đã trở thành Đội viện. Em sẽ cố gắng học tập để xứng đáng là cháu ngoan Bác Hồ.

Trần Hoàng Lan Chi:

Cuối tháng 3 vừa qua, em cùng với các bạn học sinh trong khối được đi tham quan và kết nạp Đội tại lăng Bác, trái tim của Thủ Đô. Đúng 8 giờ, xe buýt khởi hành đưa chúng em tới lăng Bác. Trong lòng em rất hồi hộp và vui sướng. Trên đường đi, em thấy mấy chú chim hót ríu rít trên cây, ông mặt trời tỏa những ánh sáng ấm áp như chào đón em. Đến nơi, chúng em xếp hàng trước quảng trường Ba Đình. Nghi lễ chào cờ được diễn ra rất trang trọng. Trong giây phút thiêng liêng này bài hát quốc ca và đội ca trầm bổng vang lên trong không gian yên lặng. Sau đó, chúng em được nghe giọng nói ấm áp của Bác Hồ qua lời căn dặn 5 điều Bác Hồ dạy. Thầy tổng phụ trách lên đọc quyết định kết nạp đội. Vinh dự cho bạn lớp 3A14 hôm nay đã được thay mặt cho các đội viên lên đọc lời hứa. Khi bạn đọc xong, chúng em hô to “Xin hứa”. Các thầy cô giáo đã trao khăn quàng đỏ cho từng bạn học sinh. Trong giờ phút thiêng liêng ấy, lòng em lại dâng lên niềm vui, niềm tự hào, đan xen với sự hồi hộp, lo lắng. Sau khi buổi lễ kết nạp Đội kết thúc, chúng em rời khỏi quảng trường Ba Đình. Tuy Bác Hồ đã đi xa nhưng gương mặt của Bác vẫn luôn rạng rỡ. Khi đi viếng Bác xong, chúng em được đi thăm nơi ở, nơi làm việc và ao cá của Bác. Căn nhà sàn đơn sơ, giản dị, chiếc giường thật nhỏ hẹp, đó chính là nơi ở của Bác Hồ. Sau đó, chúng em được tham quan bảo tàng Hồ Chí Minh. Ở đây, chúng em được tận mắt nhìn thấy những hiện vật rất quý gắn liền với cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác. Khi ra về, ai ai cũng vui sướng vì bây giờ, mình đã là đội viên mới trong trường.

(Tổng lượt đọc: 8,215; Đọc trong ngày: 11)

2 Responses to Tập làm văn lớp 3: Kể về cảnh đẹp, quê hương, công việc và những kỷ niệm

  1. TTD on August 24, 2013 at 10:23 PM

    Sau một năm các bạn viết văn tốt hơn nhiều. Có ý tứ, có câu từ bóng bảy. Nét hồn nhiên vẫn còn nhưng phảng phất giọng văn mẫu (?).

    Các bài văn hồi lớp 2A1 có thể xem lại ở đây: Tập làm văn lớp 2: Tả về một người thân của em

    • VQH on September 6, 2013 at 12:17 AM

      Bắt đầu quá trình lão hóa não, thui từng phần rồi.

Leave a Reply

%d bloggers like this: